Mình thì vừa mổ polyp đại tràng về ! Đây cũng là lần đầu mình bị bệnh mà phải nằm viện + liên quan đến mổ xẻ thì phải Trước lúc mổ thì mình sợ lắm , vì lần đầu tiên mổ xẻ cơ mà , trong đầu mình lúc đó cứ như sau khi mổ mình sẽ ra đi mãi mãi ấy Sau vụ đấy cứ hễ gặp 1 triệu chứng gì trong cơ thể mình lại lo lắng ( cũng có vài chịu chứng mình đã bị lâu rồi ) cho đó là bệnh nặng , bệnh nan y , ung thư giai đoạn cuối ! Đầu óc mình lo sợ , sợ chết các bạn à Khi lo thì mình lên mạng tìm về các chịu chứng của bệnh , tìm xong lại lo sợ hơn các bạn à ! Mà mình thì lại sợ khám bệnh , sợ lòi bệnh , sợ mổ xẻ Nhà mình cũng có di truyền về bệnh thần kinh , yếu tâm lý các bạn à ! Chắc vì thế mà mình cũng thế Hiện giờ tâm lí mình khi ra đường vẫn vui chơi bạn bè Bt , đùa nghịch , nếu phớt lờ thì mình khá ổn ! Nhưng khi nghĩ đến bệnh , những chịu chứng trong người ( nhiều khi chỉ là chịu chứng bt thôi ) mình cũng hoang mang lo sợ ung thư , sợ ko còn sống trên trần gian nữa ! Có vẻ căn bệnh ung thư đã ám ảnh mình rồi ( chính nó cũng đã cướp đi ông nội của mình ) Giờ mình phải làm sao ? có nên đối mặt với nó ? Hay phớt lờ bệnh tật sống được ngày nào hay ngày ấy ? Con người có số , ông trời gọi tên ai người đó đáp hay sao ?
Nên đi xét nghiệm kỹ càng và nên đi nhiều nơi, sau đó chọn 1 nơi bạn tin tưởng nhất vào theo nơi đó luôn. Mình đi Chợ rẫy, y dược, 115... cuối cùng mình chọn 115. :) Bệnh thì bạn nên đọc nhiều tài liệu trên mạng và nghiên cứu kỹ về những thứ thuốc mà bác sĩ cho bạn. Mà nếu bạn biết mình bị bệnh gì đó thì bạn cũng đừng nản, cố lên thôi. Mấy cái đó cũng là số trời rồi. Mình lúc mới biết mình bị bệnh (xin lỗi ko nói được ^^) cũng suy sụp chán nản lắm nhưng thôi kệ, dù gì cũng phải tiếp tục cố gắng sống thôi.
Nhìu lúc ước ao như bạn bè trang lứa khỏe mạnh , ko bệnh gì hết quá ! Nhiều lúc mình tự hỏi , mình ko hút thuốc , ko chất kích thích này nọ , có lối sống lành mạnh thế mà toàn bệnh nặng Có lẽ mình là đứa sợ chết !
Nếu bạn quý trọng sức khỏe của mình thì cũng là một điều tốt. Nhưng bạn không bị bệnh tật gì thì sao phải lo sợ cái gì? Đừng lo lắng vớ vẩn nữa. Để tớ kể chuyện của tớ cho cậu nghe nhé. - Hơn 1 tuổi bị phơi nhiễm lao, vì bé quá nên suýt chết. - 3 tuổi phát hiện có khối u ở cổ họng. Ngã gãy tay phải. - 4 tuổi do khối u nên gầy gò, thường xuyên bị ốm vặt. Tay phải vừa khỏi lại ngã gãy tiếp tay trái - 7 tuổi phẫu thuật khối u thành công, thời đó chưa có mổ nội soi vết sẹo to tướng ở cổ mình vẫn còn, ở vết mổ mình bị đứt 1 số dây thần kinh nên vùng da ở cổ mình bị mất cảm giác. - Từ 4-8 tuổi bị tiêm thuốc như cơm bữa, lúc sau khi phẫu thuật 3 mũi/1 ngày suốt 2 tháng. Thuốc thì uống cả tá, đến nỗi bị hỏng men răng. Đến giờ mình vẫn sống khỏe, thuốc lá, rượu chè chả vấn đề gì. Còn trẻ thì cứ sống cho thoải mái đi.
Uh mình cũng như bạn vậy á. Mình lên mạng coi nó nói là tỉ lệ người mắc bệnh như mình chỉ có 0.5% dân số thôi, tức là 1k người thì mới có 5 ng bị bệnh đó. vậy mà mình cũng mắc bệnh như vậy. Đôi khi cũng tự hỏi là ko biết kiếp trước có ăn ở ác đức gì ko mà sao bị như vậy nhưng thôi, có cái gì thì phải chấp nhận cái đó thôi. Nhìn xung quanh mình thấy bao nhiêu người khỏe mạnh cũng tủi thân chạnh lòng lắm. Nhưng cũng có nhiều người khác còn tội hơn mình nhiều mà vẫn cố gắng sống mà. :) Còn vụ sống chết thì bạn cũng đừng lo, mình cứ sống hết mình, làm hết những gì có thể để cải thiện tình trạng bệnh tật của mình. Phần còn lại thì để cho số mạng quyết định.
Bạn y mình đấy nhiều khi thấy họ khỏe mạnh chạnh lòng lắm Bố mẹ thì kêu mình hèn nhát sợ chết , nhưng cứ nghĩ đến những căn bệnh khiến mình nằm liệt giường ko đi lại đc nằm chờ chết làm sao mình ko sợ đc
Chung quy ra bạn chỉ bệnh tâm lí, đó là lo sợ cái chết. Mình nghỉ bạn đi tìm bác sĩ tâm lí để đc tư vấn và khắc phục "sợ cái chết". Ko phải cứ hút thuốc, rượu chè là bệnh, chỉ là có tỉ lệ mắc bệnh cao hơn thôi. Tùy cơ địa và gen của mỗi người nữa
Ôi m cũng sợ y như bạn Đúng thế thật ấy chứ, bạn bè mình đôi ng ra đi 1 cách hết sức lãng nhách :( Cảm thấy cuộc đời quá ngắn ngủi, quá hên xui thì hãy sống xứng đáng hơn với mỗi phút giây đc hưởng thay vì dùng cái đó vào lo lắng vô bổ thì làm gì có ích hoặc tầm soát ung thư khám bệnh v.v... P/S : 1 lần vào cấp cứu 115 ác cảm đến h. Tự nhiên thở bị đau 1 chỗ sau lưng mà đg ở gần đấy vào đó 1 lúc ( dân tình vào cấp cứu chết vài ng khóc lóc váng kv cấp cứu ) bs khám chiếu lệ - hỏi vài câu - cho đi xét nghiệm xquang xét nghiệm máu kính thưa các loại - 3h đồng hồ trong đau đớn - kết luận sốt siêu vi ( da fuq ? ) kê đơn - thuốc v.v... hết 300k+ uống mãi k hết mà đau đớn kinh khủng cố chịu đến ngày t2 sang bv 175 khám bs hỏi 2 câu - nhấn vào 1 chỗ hỏi đau ko ( tốn 20 phút kể cả xếp hàng lấy số chờ ) - kq đau dây thần kinh - sáng cho thuốc uống trưa đỡ 70%. Từ đó ghét cái bv 115
Ủa vậy à? Mình đi 115 thấy được lắm mà... bên đó sạch sẽ và sáng sủa, bs cũng friendly mà có y tá đo huyết áp cho nữa. Chắc là khâu cấp cứu nó ko ngon...
Mình thì ko hay lo lắng lắm,đôi khi thôi vì nhiều khi nghĩ lỡ có chết cũng chả có j để mất hehe ,chết hay ko cũng vậy,chả có j khác ---------- Post added at 09:53 ---------- Previous post was at 09:47 ---------- P/S: lão Gia huy sao ta ko thấy cái team mũ rơm đâu nữa nhỉ,1 năm rồi ta ko vào lại
cứ lạc quan lên bạn, câu này minh khuyên cả bạn và chắc cho mình lun, cách đây 2 năm mình cũng bệnh nặng , liên quan đến thần kinh, mình đau đầu 24/24 và đau liên tục ngày qua ngày,vừa tròn 2 năm và đến h vẫn còn mặc dù đã có thể đi hoc bt, hồi mới đầu minh bệnh , mình cũng sợ lắm, rồi lo lắm, mà ko biết bạn có hoài bão hước mơ gì không, nếu có hoài bão thì đừng phải sợ gì hết, mình cũng từng bi quan nghĩ rằng " thế là hết " , 1 người có đam mê , giấc mơ lớn như mình mà bị căn bệnh này nó vùi dập gần như tắt hết hi vọng, Nói thật là minh cũng định nghĩ tự tử đấy ( ai nói mình yếu đuối cũng đc , cái này là tâm lý của những người bị bệnh mà nghĩ rằng không thể chữa đc, mình đã từng thấy nhiu người như thế này ở bệnh viên ), nếu bạn có giấc mơ hoài bão, thì cố gắng , sống chết cũng tùy duyen số thôi, Nếu còn có gia đình thì hãy sống vì gia đình, Nếu còn điều gì đó mà khiến ta phải sống thì hãy tiếp tục, nghĩ rằng " mình ko đc chết" Minh có thể phần nào hiểu đc tâm tư của bạn, tại vì bạn cũng có hoàn cảnh tương tự mình,
từ hồi diễn đàn ko chơi rep nữa nên team tan rã Với sau này mình cũng bệnh tật quá chả còn tâm trí chơi rep ẶC giống y mình , giờ mình cũng thế ! Năm nay mình thi đại học nhưng cứ nghĩ thi để làm gì , thi rồi mình cũng bệnh mà chết thôi , những ước mơ mà lúc mình khỏe mạnh bây giờ mình cũng ko cần nữa ! Bây giờ mình thấy chỉ cần sống với ba mẹ mỗi ngày là vui rồi ! @ALL thank tất cả mọi người đã động viên và chia sẽ với mình nhé
cậu này chắc còn trẻ con hả? lo hão vkl..... nói thật là mình cũng bị bệnh tiêu hóa.... trong dạ dày mình có cái lỗ rộng chừng ~1 cm, cứ mỗi lần trở trời là nó lại chảy máu như phụ nữ tới tháng... giới chuyên môn gọi nó là xuất huyết dạ dày.... mình bị cũng tầm hơn chục năm nay rồi... cách duy nhất để chữa là cắt bỏ phần dạ dày ý.... tuy nhiên hiện tại bác sĩ dek dám cắt..... mình cũng trong ngành y nên thừa biết là sau khi cắt bỏ thì sống thêm đc giỏi lắm là 30 năm nữa tuy nhiên mình chả thấy lo lắng cái cóc khô gì cả.... cái chính là do mình xác định là chả việc cóc gì phải lo hết..... hiện tại mình có việc làm... có đủ tiền để ăn chơi tẹt ga.... vợ con chưa phải lo (nói thật là mình cũng chả thích cưới vợ làm dek gì cả, như đeo gông vào cổ)..... vậy thì nếu giả sử có chết thì còn ân hận cái cóc khô gì nữa.... mình lại thuộc trường phái vô thần nên cũng chả lo nghĩ gì tới cái vớ vẩn gọi là kiếp sau hay nghiệp chướng cái gì gì hết.... tẹt ga đi cậu ạ.... còn lâu mới chết
Nhiều khi mình thấy mình sống cho mọi người thôi, sống để trả ơn ba mẹ sống vì bạn bè... ko có những cái đó mình cũng ko luyến tiếc cuộc sống làm gì....
Khi ta sống trong hòa bình thì ta ko trân trọng từng giây phút sống còn Chỉ những lúc đứng trên chiến tuyến thì mới thấy muốn sóng đến ra sao
Nhiều bạn trẻ cứ xem phim ảnh, bản chất tỏ ra lạnh lùng , có tính anh hùng trong đó nhưng khi gặp chuyện đều lo sợ. Phải trải qua nỗi đau mới biết nỗi đau là gì trong đó không có vui cười, trong đó không có tính hào hùng, không có biết bạn bị gì , trong đó bạn chỉ có 1 mình và chỉ bạn và hi vọng nhỏ nhoi thoi thớp sắp tắt thôi.