Mình mới để ý thêm một giả thuyết mới, có thể toàn bộ là thật nhưng chỉ là flasback được Arthur kể lại với bà tâm lí trong nhà thương Arkham lúc cuối phim.
Rất thích cái cách mà ông Giang bên Phê Phim review, hoàn toàn đúng với trải nghiệm lần đầu của mình lúc xem xong. Góc nhìn và quan điểm cũng giống nhau, coi xong cái clip này cảm thấy khá vui vì những gì mình thấy và cảm nhận sau khi xem. Phim như vầy thì xứng đáng ăn cả Oscar luôn là chuẩn rồi.
^ Ko xem hết đc nội dung review nhưng mà cái kiểu đọc giật giật nhấn phải nhấn trái lung tung beng ko liên quan đến điều đang nói gây cảm giác khệnh khạng dạy đời người xem, nghe được vài phút khó chịu quá ko nghe hết nổi. 2 điểm trình bày, về chỗ Spoiler Vụ J là loại tâm thần điên loạn bẩm sinh từ bản chất hay cuộc đời xô đẩy rất khỏ nói, vì chi tiết trong phim lúc bổ sung ý này lúc gia cố ý kia. Tuy nhiên theo ý kiến cá nhân của mình thì chính cái sự không thống nhất này cũng là dụng ý của tác giả. Nên để ý toàn bộ bộ phim diễn ra dưới con mắt duy nhất của Arthur, ngay đến ranh giới thật ảo còn mờ nhạt ko rõ ràng thì chuyện bản chất thật sự của Arthur không thể xác định rõ cũng là chuyện dễ hiểu. Điều quan trọng hơn cả là toàn bộ những sự ko rõ ràng này đều liên kết trực tiếp với nét đặc trưng của J sau này: unpredictable. Với J thì ko gì có thể chắc chắn được, kể cả quá khứ. Bộ phim này, nếu đặt một cái tên khác và một nhân vật chính khác thì vẫn tương đối trọn vẹn ý nghĩa như một bộ phim tâm lý tội phạm với vài ba hột sạn không lời giải thích. Tuy nhiên, đến khi đặt cái tên "Joker" vào người xem mới thực sự nhìn ra sự liên kết từ những hột sạn kia vào bức tranh tổng thể: chân dung Joker mọi người vẫn quen thuộc. Đáng tiếc là cái tên "Joker" đã xuất hiện quá sớm, ko những làm mất đi hiệu ứng liên kết bất ngờ mà còn tạo kỳ vọng ảo cho người xem. Cứ tưởng tượng bộ phim mang một cái tên khác nhưng kết thúc với hình ảnh trademark của Joker thì hiệu ứng bất ngờ sẽ mạnh mẽ hơn hẳn đến mức nào.
bọn phê phim nhiều vid làm ngu bỏ mẹ , chó gạo còn dìm hàng aquaman nữa nhưng kênh về phim ở vn thì kênh nó hay nhất r , coi tạm
hay là hay chỗ nào , nói thì nhảm, thái độ thì trên trời, mấy cái chúng nó nói thì ta đọc vài ba bài analysis cũng nhiêu đó thôi, chúng nó có sáng tạo ra cái vẹo gì đâu.
Bọn Phê abc xyz hay có cái trò nhấn nhá nghe mắc giao hoan đất trời bỏ mẹ Kiến thức thì hổng lỗ chỗ. Dc cái edit, biên tập khá ổn, giọng nhấn nhá nghe mắc giao hoan đất trời nhưng cũng còn dễ nghe hơn 1 số kênh khác
mấy cái tóm tắt dòng thời gian của nó hay mà , còn mấy cái giải thích phim nữa ... mà ta cũng k phải fan bọn nó
Chúng nó thực ra cũng là dịch nội dung từ nước ngoài thôi, rồi edit lại, dành cho những đứa lười tìm hiểu hoặc đéo biết tiếng Anh.
mi đọc đc, mấy anh em ở đây đọc đc. nhưng đa số là đéo biết mà đọc í chứ. với lại có thằng nó tóm tắt cho cũng nhàn
Về cảm nhận phim thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có từng đó, mình ngóng chờ 1 vid phân tích về góc quay, màu sắc, ý nghĩa của từng khung hình, dụng ý của đạo diễn hơn ví dụ như hình ảnh cầu thang khi lên, xuống có bác phân tích khá hay. Hoặc cảnh arthu chui tủ lạnh có ý nghĩa gì, cảnh bông hoa chảy nước, blah. Phê phim nó mà phân tích mấy cái nhỏ đó dù chỉ là cảm nhận riêng cũng đc thì mình phục luôn. Đây toàn review chung chung, cóp cóp từ nhiều nguồn review. Khá nhàm
Góc quay đẹp , nhạc hay , diễn xuất của chú Joaquin đỉnh vãi cả nồi Suốt bộ phim chỉ chăm chăm nhìn biểu cảm khuôn mặt của chú , từ ánh mắt cho tới cử chỉ miệng Càng về sau càng thấy ớn lạnh , nhất là mấy đoạn chú tự kỷ trong phòng , tại : Spoiler có cảm giác chú sẽ bùng cháy bất cứ lúc nào , cầm khẩu súng đi bắn hết : từ thằng đồng nghiệp Randall trở mặt hay bà mẹ để chú bị bạo hành từ nhỏ mà k can thiệp cho tới idol Murray nhạo báng chú trên truyền hình Đoạn Spoiler Sau khi bắn 3 thằng cặn bã lính của Thomas Wayne rồi chạy vào nhà vệ sinh công cộng nhảy múa thấy động tác của chú giống Vịnh Xuân Quyền của Diệp Vấn Chân Tử Đan Bỏ 100k ra vừa đc xem Joker lại đc trải nghiệm màn hình Starium bên CGV Hoàng Văn Thụ thấy đáng đồng tiền
công nhận là phim này đi sâu vào từng khung hình, từng scene hay hơn là cứ reivew cái cảm nhận tổng thể, đơn giản như cảnh này, dù chỉ là nghề kiếm sống tạm bợ nhưng nhìn nét mặt Arthur cũng thấy sự yêu thích, hạnh phúc... nhưng xin lỗi đời quá đen...