Những câu chuyện ý nghĩa !!!

Thảo luận trong 'Tâm sự' bắt đầu bởi tini_lam, 17/7/04.

  1. trunganh9x9x9x

    trunganh9x9x9x Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    6/6/13
    Bài viết:
    4
    Còn nữa không bạn đọc hay phết
     
  2. mbgvietnam

    mbgvietnam Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    28/1/13
    Bài viết:
    0
    Ma là hiện tượng không thể giải thích được vì không phải ai cũng có thể nhìn thấy ma mà chỉ một số người nhìn thấy thôi
     
  3. trieugia

    trieugia Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    1/7/13
    Bài viết:
    2
    cám ơn chủ thớt, truyện rất ý nghĩa, ngoài game ra thì đọc truyện kiểu như này sẽ tốt hơn ^^!
     
  4. vothienhuy1412

    vothienhuy1412 Dragon Quest

    Tham gia ngày:
    18/1/13
    Bài viết:
    1,367
    Chưa giải thích được thôi..
     
  5. NgàyĐầuNăm

    NgàyĐầuNăm Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    1/1/11
    Bài viết:
    54
    Trinh tiết
    [spoil]Chúng mình quan hệ đi e. A hứa, nhẹ thôi. – Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.
    - …
    - E sợ à? k đau đâu mà e. Nhé
    E vẫn lặng thinh, không nói gì.
    Cơ thể e cũng hoàn toàn lặng thinh khi tôi cởi đến cái quần lót của e. Trong đầu tôi giờ phút đó chỉ là sự vui sướng, ham muốn sắp được thỏa mãn 1 cơ thể trắng nõn và trinh tiết đúng như tôi từng hi vọng.
    - A làm thật à? – E hỏi có vẻ ngượng ngùng.
    - Ừ e. Nhẹ thôi mà cưng. A sẽ làm cho cưng thích.
    -…
    Tôi không hiểu sự im lặng của e. Trước, tôi từng phá trinh 1 cô gái. Khi tôi đòi quan hệ, cô ấy mồ hôi đầm đìa, liên mồm nói rằng sợ đau. Nhưng em..! Nhưng giây phút ấy tôi yêu e, mọi thứ thuộc về e, kể cả sự bí hiểm..đáng lẽ ra không nên có.
    Tôi bắt đầu.
    Sâu hơn 1 tí nữa.
    1 lúc.


    Ôi, người con gái tôi yêu đâu còn trinh. Ôi, tôi đã nghĩ e sợ đau. Ôi, tôi là 1 thằng ngu. Tôi nhìn em trong sự thù hận và đôi mắt muốn giết e.
    - Anh…- Đôi mắt e mều máo nhìn tôi, 2 bàn tay búp măng của e nắm chặt lấy chăn.
    - Mẹ kiếp! Con công nhân nghành ! – Không kìm được tức giận tôi chửi em.
    Em nhắm mắt lại, nhíu mày nhăn nhó.
    Tôi vẫn làm. Tôi làm mạnh hơn. Dường như tôi đang dồn hết bao cáu giận về việc e mất trih lên cơ thể em. Tôi căm phẫn vì để mất trinh tiết người mình yêu cho thằng khác. Tôi là 1 thằng đàn ông ích kỉ !

    *
    Tôi và Linh quen nhau vẻn vẹn 1 tháng.
    Tối hôm đấy tôi dẫn em về nhà, không kìm được lòng tôi đã bế em lên giường.
    Sau đêm đó, nhiều lần tôi đã tự an ủi mình bằng việc thay đổi suy nghĩ về 2 từ “ trinh – tiết “. Tôi tự nghĩ, bây giờ trinh tiết của 1 con đàn bà không quan trọng bằng trinh phẩm của nó. Nó yêu ai thật lòng thì có thể quan hệ, có thể trao gửi cái nó gọi là trinh tiết đó cho người ta, tôi không nên đau đầu quá nhiều vì những con đàn bà tầm thường đó, tôi không nên tỏ ra khinh bỉ cái loại người đáng bị khinh bỉ như thế, tôi không nên gọi con đàn bà đó là .. con công nhân nghành!
    Sau đêm đó, thái độ của em đối vs tôi cũng khác.
    E lặng đi, đôi mắt biết cười và đôi môi không bao giờ ngừng nghỉ đã không còn. Tôi đoán em tự ái về lời nói của tôi. Tôi ôm em vỗ về, xoa đầu em đầy an ủi. Nhưng tận trong đáy lòng tôi, tôi cũng có suy nghĩ khác về em. công nhân nghành thì không hẳn, nhưng không phải là 1 người con gái trinh tiết như tôi từng tìm kiếm.
    Liệu tôi đã nên dừng lại hay tiếp tục tìm kiếm ?
    Câu hỏi đó luôn dày vò tôi từ trong giấc ngủ.
    Tôi yêu em. Phải, tôi đã từng rất yêu em. Tôi yêu đôi mắt trong long lanh của em. Ánh lên nhìn tôi như thèm khát, như ao ước, như muốn với lấy 1 ngôi sao. Tôi yêu làn tóc mềm mượt của em, nó làm tôi hạnh phúc mỗi khi vuốt nhẹ lên làn tóc ấy. Tôi yêu đôi tay búp măng của em luôn vuốt má tôi. Tôi yêu mọi thứ thuộc về con người của em.
    Nhưng liệu có phải, tình yêu đó chưa đủ lớn để vượt qua ngưỡng của của 2 từ “trih – tiết“ ??? Liệu có phải tôi yêu cái trinh tiết mờ ảo đó hơn 1 người con gái ???

    *
    2 tháng sau đó, tôi và em vẫn yêu nhau.
    Tưởng chừng giữa chúng tôi đã xóa tan mọi khoảng cách. 2 tháng hạnh phúc nhất đời tôi.
    Đã bao giờ bạn từng yêu 1 cô gái có đôi mắt to, long lanh, đen láy nhưng lại trong xanh – 1 màu xanh của trời, của gió, của hồn nhiên chưa? Đã bao giờ trong giấc mơ bạn từng yêu 1 cô gái có làn da ngăm đen, đôi má bầu bĩnh và đôi môi chu lên thật đáng yêu chưa?
    Chưa đâu. Vì cô ấy chỉ có 1 thôi. Và cô ấy là của tôi rồi.
    2 tháng chúng tôi vui đùa bên nhau.
    1 cảm giác bình yên như thế!
    Và cứ đều đều, 1 tuần 2 lần, 2 tháng 16 lần, tối thứ 7 và chủ nhật, chúng tôi là của nhau, cả đêm.
    Hạnh phúc nối hạnh phúc.
    Tình yêu của tôi thật tuyệt.

    *
    Được gần 4 tháng, tối thứ 7, cô ấy cầm 1 tờ giấy xét nghiệm đưa cho tôi xem.
    “Kết quả: viêm âm đạo.
    Nguyên nhân: quan hệ mạnh, thô bạo, viêm nhiễm, không có những biện pháp phòng tránh hợp lý.”
    - Bác sĩ cũng bảo thêm là phải ngừng quan hệ ít nhất là nửa năm. Em sợ quá..Huhu. – Em nói trong nước mắt,
    Tôi ôm em.
    Hôn lên trán em.

    Em sống trong sợ hãi và thuốc được 3 tuần thì tôi bắt đầu có 1 cảm giác. Cũng không lạ, đơn giản vì là giống đực, đang được phục vụ ******** nhiều như thế bỗng dưng bắt tôi dừng lại. Tôi chán! Phải, đúng là cảm giác chán của 1 thằng đàn ông đầy dục vọng! Tôi thấy chán em!

    Nhìn thấy cơ thể em, tôi thèm muốn nhưng lại nghĩ đến chuyện không được quan hệ, tôi lại nản.
    Tôi tránh mặt em.
    Tránh gần gũi với em.

    Tôi cất chiếc nhẫn kim cương chưa 1 lần được ngỏ lời vào trong ngăn kéo.
    Đóng sập cửa, tôi như đang muốn đóng lại cái khoảng trống trong tiềm thức của tôi.
    Tôi lên bar.
    Thằng bạn thân chút rượu cho tôi. Tôi say mềm trong chai Remi’ 40 độ.
    Đêm hôm đấy, thằng bạn dẫn tôi vào 1 nhà nghỉ, tôi vẫn nhớ số phòng 101 có 1 cô thiếu nữ mặc quẩn bò, áo phông trắng đang ngồi sẵn trong đấy. Để làm gì? Để đợi tôi?
    Rồi thằng bạn tôi đóng cửa, để lại tôi và cô bé đó.
    Tôi và em ********!
    Sáng hôm sau tỉnh, tôi thấy mình đang nằm giữa 1 đống chăn gối và 1 vũng máu đã khô, bên cạnh là 1 cô gái không mặc gì. Tôi gọi em dậy. Em nói, đêm qua tôi đã phá trinh em. Tôi bắt đầu nhớ lại mấy tiếng trước. Cái cảm giác thích thú và thèm khát sống lại trong tôi. Tôi ******** với 1 cô gái còn trinh. Tôi thấy sung sướng.
    - Em tên là gì? – Tôi hỏi nhỏ.
    - Em tên Trang.
    - Linh, à nhầm, Trang, em bao nhiêu tuổi rồi?
    - Em 20, anh 22 rồi phải không. Sao anh lại gọi nhầm em là Linh?
    - Ừ. Anh 22. Không có gì đâu em. A nhầm với tên người yêu anh.
    - Người yêu anh ??? – Trang ngạc nhiên nhìn tôi.
    - Ừ, à mà không, người yêu cũ – Tôi gãi đầu trả lời em.
    Tôi cũng không biết lúc đó mình đang nghĩ gì nữa. Có thể là 1 chút tham lam tăng cao, hay là lòng ích kỉ quá đỗi tầm thường của những thằng đàn ông như tôi. Có lẽ là cả 2.
    Tôi hẹn Trang đi ăn tối và hẹn em nhớ ăn mặc đẹp. Về đến nhà, tôi mở ngăn kéo lấy chiếc nhẫn kim cương đã từng có nhiều dự định của mình nhét vào túi áo vét và lên xe. Tôi đến nhà Linh.
    - Em ốm à? Nhìn em gầy đi. – Tôi bàng hoàng khi nhìn thấy Linh trong khuôn mặt khá tiều tụy.
    - Em đỡ rồi. Em không sao. A vào nhà đi.
    Tôi ôm nhẹ lấy em. Niềm hạnh phúc trước kia của tôi đâu rồi?
    - Mình xa nhau nhé! – Tôi nói khẽ với em.
    Tôi buông em ra. Đi thẳng. Tôi không dám quay đầu lại nhìn. Vì tôi biết, người yêu của tôi, con công nhân nghành của tôi, là 1 người rất yếu đuối. Tôi biết em sẽ không níu kéo tôi đâu. Vì tự trọng của em cao lắm. Và tôi cũng biết, em sẽ khóc nhiều lắm, khóc đến gầy cả người đi mất. Tôi thấy mình là 1 thằng khốn nạn. Tôi thấy thương em. Nhưng lòng thương và tình yêu đó không vượt qua được sự ích kỉ trong bản chất con người tôi.
    Tối.
    Sau khi ăn tối với Trang.
    Tôi cầu hôn em bằng chiếc nhẫn đáng lẽ là của Linh.
    Em vui vẻ đồng ý. Nhưng em bảo em cần 2 năm để hoàn thành chương trình hoc của mình. Tôi chấp thuận.
    Nhưng thực sự, đến cái giờ phút tôi cầu hôn Trang, người mà con tim tôi hướng đến vẫn chỉ là Linh. Tôi mong đợi gì ở Trang thế? 1 cô gái hoàn hảo hơn Linh? 1 cô gái tôi đặt nhiều tình cảm hơn Linh? hay chỉ vì Trang là 1 cô gái..còn trinh?!?
    Đêm.
    Tôi không ngủ được.
    Hút gần hết 1 bao thuốc rồi còn đâu. Tôi nhớ.
    Nhớ ai?
    Nhớ Linh – 1 cô gái long lanh sức sống, 1 cô gái có đôi mắt biết cười, 1 cô gái có khuôn mặt phúc hậu, luôn rạng rỡ khi nhìn thấy tôi. Không biết bây giờ em thế nào. Tôi không đủ can đảm nhắn tin cho em, tôi biết mình tồi như thế nào. Tôi chỉ biết chắc chắn 1 điều, tôi đã gây ra cho em căn bệnh quái quỉ, và tôi đã bỏ rơi em trên con đường của hạnh phúc. Thêm 1 điều nữa là em đang khóc.
    Nhớ Trang – 1 cô gái trinh tiết, trong trắng, 1 cô gái tôi chưa biết gì nhiều ngoài 1 **********.
    Tại sao thế? Tại sao tôi lại quan tâm đến cái ********** mỏng manh đó nhiều đến thế, nó đâu quan trọng bằng tình yêu và nhân phẩm của 1 người con gái. Tại sao thế?
    Tại sao tôi khốn nạn đến thế?

    *
    Trong quãng thời gian chờ đợi em, tôi phát hiện ra em cũng thật sự đáng yêu. Đôi mắt của em không long lanh như của Linh như em có đôi mắt của phẳng lặng.
    Em không nói nhiều như Linh, không vui tính như Linh nhưng em có chiều sâu hơn. Tôi nghĩ thế, hoặc có thể có những suy nghĩ của riêng Linh mà tôi chưa đoán đươc.
    Lúc nào ở bên cạnh Trang, tôi cũng nghĩ đến Linh, so sánh giữa 2 người, tôi tìm kiếm 1 điểm Trang hơn Linh, đang tìm, và có lẽ là chưa có.
    Hôm đó là 1 chiều mưa.
    Tôi và Trang đi chung trong chiếc ô sẫm màu trên con đường gần nhà để ra siêu thị. Ngẩng mặt lên, tôi bỗng nhìn thấy 1 cô gái, lòe xòe trong chiếc váy bầu, đi cạnh và khoác tay 1 ông mặc đồ vét đen đội mũ che mặt. Là em, là Linh. Em nhìn tôi, nhìn Trang, đầy kinh ngạc, e nhoẻn miệng cười, 1 nụ cười không phải của em. Rồi em đi thẳng. Tôi sững người. 8 tháng không gặp em rồi còn gì. Em khác quá. Đôi mắt của em thâm quầng và không còn là đôi mắt của ngày xưa nữa. Và em đang có bầu. Với ông già đi bên cạnh sao? Em yêu ông ta ư? Vì cái gì thế? Vì tiền à? Yêu thằng già như thế thì chỉ vì tiền thôi chứ còn sao nữa. Tôi cười nửa miệng thay cho sự khinh bỉ đến 1 người con gái tôi từng yêu. Trang hỏi tôi:
    - Ai thế anh?
    - 1 con công nhân nghành hám tiền e ạ.
    Sau hôm đó, tôi cũng nghĩ đến Linh đôi ba lần. Rằng là tôi không ngờ Linh là người như thế, rằng là may sao ngày xưa tôi bỏ Linh. Đáng khinh quá.

    *
    Thấm thoát đó mà đã hơn 1 năm.
    Gia đình tôi và gia đình Trang đã bàn ngày cưới, chờ Trang tốt nghiệp là cưới luôn. Tôi đã quen dần với việc có Trang. Chúng tôi hay đi dạo, đi xem phim, đi ăn uống. Và chuyện chúng tôi ******** là thường xuyên. ******** với Trang, tôi thấy sung sướng vì tôi là người nắm giữ ********** của em.
    Chúng tôi, nói chung cũng hạnh phúc.
    Hi vọng cưới xong sẽ hạnh phúc hơn.
    Nhưng phải nói thật là tình cảm tôi dành cho Trang thì cũng có, nhưng không nhiều. Có lẽ là vì tình yêu của chúng tôi bắt đầu không phải vì tình cảm của 2 bên mà là vì em còn trinh tiết. Tôi đã từng nghĩ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nên tôi vẫn đang hi vọng vào 1 cuộc hôn nhân nhanh chóng.
    Tôi nghĩ vậy!

    *
    Ngày cưới.
    Trước khi đến giờ cưới, tôi đi ra ngoài lang thang 1 mình. Buồn cười quá, cái ngày tôi mong chờ đã đến rồi cơ mà. Tại sao tôi lại thấy ngột ngạt và bức bối đến thế? Phải chăng vì tôi không thực sự hạnh phúc hay vì tôi là thằng ngu dốt và ích kỉ? Không biết giờ này Linh đang làm gì? Bỗng dưng câu hỏi đó hiện lên trong tôi. Em có đang nhớ đến tôi không? Đã bao lâu rồi tôi không được nói chuyện với em? Bao lâu rồi tôi không được nhìn sâu vào đôi mắt long lanh biết cười ấy? Bao lâu rồi tôi không được vuốt nhẹ vào đôi gò má bầu bĩnh đáng yêu của em? Bao lâu rồi kể từ ngày tôi bước đi?
    Nhưng tại sao em lại như thế? Tại sao em lại mất trinh trước khi ******** với tôi? Tại sao em lại yêu 1 thằng già vì tiền? Tại sao thế hả em?
    Trong lúc đang mụ mị đầu óc với hình ảnh Linh, tôi bỗng nhìn thấy em. Phải, đó là em. Như 1 thiên thần đang đứng trước mặt tôi. Chiếc váy xanh xòe dưới chân và bay nhẹ theo hướng gió thổi. Đôi mắt long lanh những giọt sương, nụ cười hiền hậu như 1 áng cầu vồng giữa mùa đông buốt giá. Đúng là em rồi, người con gái trong tôi. Nhẹ nhàng và đầy sức sống.
    - Anh không vào chuẩn bị lễ cưới à? – Em cười mỉm với tôi.
    - Ừ ừ, anh hơi mệt nên đi dạo 1 lúc cho thoáng. Sao em lại ở đây? – Tôi gãi đầu.
    - Em muốn gặp anh.
    - Gặp anh ư? Để làm gì hả em? – Tôi ngạc nhiên.
    - Em muốn thơm anh 1 cái trước khi anh chính thức là của người khác, được không? Thơm nhẹ 1 cái thôi – Đôi mắt em đầy sự nài nỉ.
    Tôi đồng ý. Em kiễng chân lên thơm tôi, sao thế này, cái cảm giác của 2 năm trước đây bỗng dưng lại ùa về trong tôi, cái cảm giác ngọt ngào của hạnh phúc, em là ai thế? Thiên thần trong tôi ư? Rồi bỗng em cắn vào má tôi. Tôi đau quá nên ủn em ra.
    - Cô điên à? – Tôi hét lên.
    - Em xin lỗi. Má anh chảy máu rồi, để em lau cho.
    Em lấy chiếc khăn trong túi ra thấm máu cho tôi.
    - Xong rồi, sao nữa không, đủ chưa, cô điên rồi – Tôi nói thẳng vào mặt em như vậy rồi chạy đi không định hướng. Em đang chạy theo tôi. Tôi như thằng mất hồn, lao đi trong vô thức. Tôi chạy qua đường. Ôi, xe ô tô, ôi, đừng, dừng lại đi!!!!!!!!!!!!!

    *
    Mở mắt ra, tôi đang mặc bộ quần áo trắng muốt của bệnh viện. Trên đầu là vết băng bó. Bên cạnh là Trang đang gục mặt xuống giường. Tôi vẫn hoa mày chóng mặt, tôi lay Trang dậy:
    - Ôi, anh tỉnh rồi à? – Trang mừng rỡ hỏi tôi.
    - Anh đang ở đâu? Sao lại thế này? – Tôi nhíu mày hỏi.
    - Anh đang ở trong viện. Anh hôn mê 4 hôm rồi.
    - Tại sao lại như thế. Kể rõ ràng ra cho anh nghe.
    - Cách đây 4 hôm thì có 1 bác sĩ gọi điện cho mẹ, bác sĩ bảo mẹ vào viện gấp, anh đang nằm trong viện.
    - Rồi sao?
    - Cả nhà chạy vào trong lo lắng. Bác sĩ nói người dân xung quanh đây đưa anh vào viện rồi kể là anh chạy qua đường, suýt nữa bị ô tô đâm, may mà có 1 người con gái mặc váy xanh chạy vào ủn anh ra, anh chỉ bị đập nhẹ đầu xuống đường thôi chứ không sao.
    - Thế còn cô gái kia?
    - Cô ấy bị nặng lắm, nằm bất tỉnh bên kia.
    Rồi tôi đứng ngay dậy, chạy một mạch sang bên đó. Nhưng không thấy ai. Tôi hỏi y tá. Cô ấy bảo:
    - Bệnh nhân Linh đã rời viện sáng nay do yêu cầu của gia đình.
    - Cô ấy bị nặng không chị? – Tôi sốt sắng hỏi.
    - Nặng, khó mà qua được.
    Tôi không tin vào những gì mình nghe được, ngồi bệt xuống sàn trong sợ hãi.
    Tôi vội vã chạy thật nhanh ra ngoài bắt taxi đến nhà Linh. Ngồi trên taxi, tôi bứt rứt khó chịu không yên, tôi thấy mình có lỗi, tôi đã làm gì với Linh thế này. Tôi đã rời xa em chỉ vì 1 chữ trinh ư? Ôi, tôi hận chính bản thân mình, tôi là 1 thằng khốn nạn nhất trên đời này. Tôi đã bỏ mặc bao quan tâm, lo lắng và chăm sóc của em trước đây để chạy theo 1 thứ ảo tưởng. Tình yêu ư? Tôi đã bao giờ yêu chưa thế? Đã bao giờ thật sự nghĩ cho em chưa? Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng là em, em luôn âm thầm đi theo tôi, bảo vệ và luôn dõi theo từng bước chân của tôi. Em mà có mệnh hệ gì thì làm sao tôi sống được. “ Tôi cần em, cần hình bóng của em, tôi sẽ không bao giờ đánh mất nó nữa, hạnh phúc của tôi, tình yêu của tôi, hãy về với tôi em nhé, tôi đến đây, tôi đang đến rồi, em đợi tôi nhé, tôi yêu em, Linh ơi”
    Xe dừng, cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi lao thẳng vào nhà em. Ngôi nhà lạnh lẽo quá. Yêu em bao lâu nhưng tôi chưa từng 1 lần đến nhà em. Tôi bấm chuông. 1 người đàn ông mặc đồ vét đen xuống mở cửa cho tôi. Lại là thằng già đã từng đi với em, hắn đến đây làm gì?
    - Cháu vào nhà đi – hắn nói với tôi.
    Lên phòng Linh, tôi thấy em nằm trong im lặng, nhìn giống như đang ngủ, khác 1 điều, là em được phủ khăn trắng toàn thân. Tôi chạy tới em, lao vào em, ôi, người con gái tôi yêu.
    - Em tỉnh lại đi, tỉnh lại với anh đi, nhìn anh đi, 1 lần thôi, 1 lần thôi để anh được nhìn thấy đôi mắt long lanh của em. – Lần đầu tiên tôi khóc, lần đầu tiên giọt nước mắt của 1 thằng đàn ông chảy xuyên suốt trong cơ thể tôi. – Em à, em nghe anh nói không, anh cần em, anh cần tình yêu của em, cần nụ cười của em, đừng xa anh, đừng bỏ rơi anh, chúng mình sẽ cùng nhau đi tiếp trên con đường tình yêu mà anh đã hứa với em. Em nghe không, Linh ơi!!!!!!!!!

    *
    Tôi gào thét tên em trong câm lặng.
    Người con gái của tôi. Hạnh phúc của tôi. Cuộc sống của tôi.
    Tôi tự chửi mình là thằng khốn nạn, chó má.
    Tôi yêu em. Tôi cần em.
    Chưa khi nào tôi cần em đến như thế.
    Thượng đế đã mang em đến bên tôi và kéo em ra khỏi cuộc đời tôi 1 cách nghiệt ngã.
    Về với anh đi em. Đừng im lặng như thế.
    Anh đã sai, anh muốn được sửa sai nhưng anh không thể nữa rồi.
    Em không muốn nhìn mặt anh nữa sao?
    Em là ai thế Linh? Thiên thần nhỏ bé trong cuộc đời mênh mông của anh ư?
    Không phải! Em là thiên thần đáng yêu và đáng để yêu mà anh đã từng tìm được.
    Anh sẽ phải bước tiếp như thế nào khi em dừng lại?
    Anh xin lỗi, anh hiểu rồi, anh đã hiểu nỗi đau của em khi anh rẽ sang 1 ngả đường khác, để em lạc lõng trên đoạn đường còn lại.
    Giá như ngày xưa em đừng đến.
    Giá như ngày trước anh không như vậy.
    Em à. Anh phải làm sao?
    Tại sao lại ra nông nỗi này?
    Tại sao?
    Tại sao?
    Tại sao?
    Tại ai?
    *
    - Cháu sang bên này, bác có chuyện muốn nói. – Lão già mặc vét đen nói với tôi.
    Tôi cũng không đủ sức chửi rùa lão nữa. Tôi kiệt quệ rồi.
    Phòng khách.
    - Cháu là bạn Linh phải không? – Lão hỏi tôi.
    Tôi không trả lời.
    - Bác là bố Linh.
    Tôi giật mình. Nhìn lên ông, nhìn chằm chằm vào con người ấy. Lần đầu tiên tôi bắt gặp đôi mắt thứ 2 có giọt sương trong đôi mắt. Ôi, ông là bố của Linh, vậy mà lúc đầu tôi lại nghĩ ông là thằng cha Linh cặp kè vì tiền. Linh ơi, anh lại hiểu sai cho em rồi. Anh lại mắc sai lầm lần nữa rồi.
    - À, dạ vâng. – Tôi ấp úng trả lời.
    - Chắc cháu chưa biết nhiều về gia đình Linh. Nó mặc cảm về gia đình nên ít kể với mọi người.
    Đúng là lần nào tôi hỏi về bố mẹ Linh, em đều im lặng.
    - Linh mất mẹ từ nhỏ, đẻ Linh xong được mấy phút thì mẹ Linh qua đời. Linh chỉ có mỗi bác là chỗ dựa, nó thiệt thòi lắm cháu ạ. – Ông nói tiếp.
    Tôi chưa bao giờ nghĩ Linh lại ở trong hoàn cảnh như thế, tôi và em quen nhau hơn 2 năm rồi nhưng gần như chả biết gì về em cả. Cũng phải thôi, tôi đã bỏ rơi em đi mà.
    - Nhưng hơn 1 năm nay Linh có thêm 1 chỗ dựa nữa. Cháu có biết là ai không?
    Tôi ngạc nhiên hỏi:
    - Ai thế ạ?
    - Cu Tí ơi, xuống đây ông hỏi cái này. – Ông hét vọng lên trên.
    Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì chưa đầy 1 phút sau có 1 thằng nhóc bụ bẫm chạy lạch bạch xuống.
    - Dạ, con chào chú – Thằng bé chào tôi bằng giọng đáng yêu quá. Ô kìa, đôi mắt của nó, đúng rồi, lại là đôi mắt đó, đôi mắt long lanh như giọt sương và luôn ẩn chứa 1 nụ cười trong đó.
    - Con đừng chào chú, chào bố đi con. – Ông lão nói với thằng bé.
    Tôi giật mình. Trợn tròn mắt lên, cái gì thế, ông lão làm sao à. Bố ư? Haha.
    - Đây là đứa con trai của cháu và Linh. – Ông nhìn vào đứa bé.
    - Bác nói đùa cháu à. Của cháu với Linh ư? Không phải đâu? Cháu chưa bao giờ nghe Linh nhắc đến. – Tôi vừa nói vừa cười và vừa bàng hoàng.
    - Cháu không tin cũng phải thôi. Nhưng cháu phải nghe bác nói. Sau khi cháu và Linh chia tay, Linh đi xét nghiệm thì đã có thai. Nó nói với bác. Lúc đầu, bác lo lắng và bắt nó phá. Nhưng nó bảo dù như thế nào nó cũng phải giữ bằng được đứa con này. Cho đến tận 9 tháng sau, thì nó đẻ ra Cu Tí đây.
    - Nhưng đây chắc gì đã là con cháu? – Tôi vẫn nửa tin nửa ngờ.
    - Cháu có nhớ cách đây 4 hôm Linh thơm lên má cháu không. Lúc đấy, nó cố tình cắn vào má cháu để má cháu chảy máu, rồi lại thấm máu vào khăn của nó. Cho đến tận lúc nó hôn mê, tay vẫn nắm chặt khăn, bác là người cầm chiếc khăn đó đi xét nghiệm ADN, kết quả vẫn còn đấy, cháu đợi bác.
    Tôi sững sờ, chân tay run lẩy bẩy. Con tôi ư? Con trai tôi ư? Thật không thế? Tôi làm bố rồi ư? Gì thế? Tôi còn chưa cưới mà. Tôi liếc mắt nhìn sang Cu Tí. Nó đang nhìn tôi bằng 1 ánh mắt tò mò, đôi lông mày của thằng bé hơi nhíu lại. Ôi, nó bụ bẫm thật. Nó là con tôi đấy, con tôi thật đấy.
    Tôi khẽ hỏi:
    - Cháu tên là gì?
    - Dạ, con tên Cu Tí – thằng bé nở 1 nụ cười, đúng là nụ cười thiên thần đó rồi, nụ cười mang lại áng cầu vồng cho mọi người, nụ cười tôi hằng tìm kiếm 2 năm nay và tôi cứ lỡ mình vừa đánh mất nó. Tôi tìm lại được rồi sao?
    - Không, chú hỏi tên thật của con cơ.
    - Dạ, con không biết, ai cũng gọi con là Cu Tí, mẹ con gọi thêm 1 tên nữa là Tí Thối. – giọng thằng bé đáng yêu quá, ngờ nghệch của trong sáng, ngốc nghếch của trẻ con, và đứa bé có 1 điều gì đó rất đặc biệt, đủ để làm tôi trong lúc tuyệt vọng nhất thì lại nhoẻn miệng cười.
    Bố Linh đi xuống. Ông đưa cho tôi tờ xét nghiệm ADN. Đứa bé đúng là con tôi rồi. Tôi ôm chầm lấy nó.
    - Con ơi! Con của bố ơi!
    Tôi gọi tên thằng bé trong hạnh phúc, trong sợ hãi, trong bất ngờ và có lẽ là trong cả 1 sự tiếc nuối nữa. Tôi sẽ trân trọng đứa bé này, giống như đã từng hứa với Linh vậy. Nhưng lần này tôi sẽ không đánh mất hạnh phúc của mình như vậy nữa đâu. Trinh tiết ư? Cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi. Chỉ có thằng nào điên dồ như tôi mới bỏ người mình yêu vì cái trinh tiết đó. Tôi đã sai lầm nặng quá. “ Em ơi, em có thấu hiểu được suy nghĩ của tôi không? Em hãy tỉnh lại đi. Hãy cùng tôi làm lại 1 lần nữa, chúng ta có 1 đứa con làm cột mốc, ta sẽ đi lên từ đó. Em ơi, làm ơn, thiên thần của tôi ơi, hãy về với tôi đi em”.
    - Cháu đọc cái này đi. Đây là bức thư Linh viết cho cháu đêm hôm qua, nó đã cố dùng chút sức lực yếu ớt của mình để viết cho cháu những dòng cuối cùng.
    Tôi mở lá thư.
    Những dòng chữ không quá mức nguệch ngoạc nhưng không được nắn nót. Phải thôi, em viết cho tôi trong tuyệt vọng mà.

    “ Hà nội.
    Đêm.
    2h sáng.
    Anh ơi, giờ này anh đang làm gì?
    Anh có đang nghĩ đến em không?
    Chúng mình xa nhau được 2 năm rồi anh nhỉ. 2 năm em sống trong chờ đợi, nhưng cho đến khi em chết người em yêu vẫn không quay về với em.
    Không có em, anh sống ra sao?
    Em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của anh trong giấc mơ của em, vẫn nụ cười ấy, vòng tay ấy, ấm áp và nhẹ nhàng, nhưng lại là cùng với 1 người con gái, không phải em.
    Anh đang ở đâu thế người em yêu?
    Sao anh lại biến mất khỏi cuộc đời em 1 cách như vậy?
    Em làm gì sai à?
    Em chưa đủ tốt hả a?
    Hay chỉ đơn giản vì em là cô gái không còn trinh? Không, không phải thế đâu, em hiểu người em yêu mà, anh không bao giờ như vậy, em tin anh.
    Em yêu anh.
    Em nhớ anh.
    Em cần anh.
    Quay về với em đi được không.
    2 năm, 2 năm rồi em gào thét tên anh trong điên dại.
    2 năm rồi em lặng bước trên con đường mùa đông lạnh lẽo mà anh hứa sẽ mãi đi bên cạnh em.
    Em sẽ mãi yêu anh.
    Yêu anh trong từng hơi thở.
    Từng nhịp đập.
    Từng nhịp một…từng nhịp cuối cùng trong em.
    Em vẫn sẽ đợi anh.
    Đợi anh.
    Thể xác em tan biến thì linh hồn em sẽ đợi.
    Về với em đi anh.
    Cho em được YÊU anh.
    Được BÊN anh.
    Nhẹ thôi.
    Khẽ thôi.
    1 lần thôi.
    Cho em được bên anh.
    Cho nước mắt em ngừng chảy.
    2 năm qua đầu óc em quay cuồng trong nước mắt.
    Cho em được ôm anh, em muốn được cảm nhận hơi ấm bốc lên từ sự yêu thương.
    Cho em được dựa nhẹ vào vai anh, đủ để em cảm nhận em còn anh.
    Đừng bao giờ nói câu “ Mình xa nhau nhé”
    Đừng.
    Đau lắm.
    1 câu nói giết chết 1 con người anh biết không.
    Anh đang ở đâu.
    Có nhớ em không.
    Em nhớ anh.
    Người em yêu.
    1 nửa của em.
    Cuộc sống của em.
    Về với em đi anh.
    Xin anh.
    Làm ơn…”[/spoil]

    - - - Updated - - -

    Hãy lắng nghe hay nhận một viên đá
    [spoil]Một ông nhà giàu đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.

    Ông giảm tốc độ nhưng khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ thì chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông đạp ngay thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè gí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá của mày đấy”.

    “Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn” – cậu bé van nài – “Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại…”. Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con” – cậu bé nói – “Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con”.

    Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi cái gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận một cách ngượng nghịu.

    “Cám ơn rất nhiều, ông thật tốt bụng”. Đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi, sau cùng cũng chậm bước đi về phía xe của mình. Đoạn đường dường như quá dài.

    Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông vẫn giữ lại vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân suốt cả cuộc đời.

    Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: Lắng nghe hay là chờ một viên đá?![/spoil]
     
  6. NgàyĐầuNăm

    NgàyĐầuNăm Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    1/1/11
    Bài viết:
    54
    'Tôi chỉ qua đường, em ngốc thì ráng chịu'
    [spoil]Thứ sáu, 26/7/2013 09:10 GMT+7Facebook Twitter


    Tôi có thói quen dùng tiền để xoa dịu mọi thứ, nhiều lần tôi đặt những tờ giấy thơm tho đó vào tay em nhưng bị trả lại. Em ngốc quá, sao không nũng nịu, vòi vĩnh hơn để tôi cho em tất cả, để tôi có thể mau chán ghét, xem em như bao tình nhân đã và sắp có.

    Trong những đêm say mèm, tôi lại nhớ đến nụ cười hiền trên gương mặt em, nhớ giọng nói nhẹ nhàng tưởng chừng như chưa bao giờ biết giận, rồi cái lý lẽ khốn nạn của một người đàn ông gần 40 vừa cưới vợ chưa được bao lâu lại bám riết lấy tôi, như biện minh với chính bản thân mình: “Tôi qua đường, tại em ngu thì em chịu”. Em ngốc thật, trên đời này tôi chưa bao giờ gặp người con gái nào ngốc đến nỗi đáng thương hại như em.

    Làm sao em có thể tốt nghiệp với hai tấm bằng đại học cùng một lúc, làm sao em tồn tại được trong cái xã hội đầy rẫy bon chen này một cách bản lĩnh với cái đầu óc tồi tàn đến thế? Tôi tự hỏi, dùng mọi từ ngữ thô thiển nhất để hình dung về em - người bị tôi quay lưng bỏ mặc đến phũ phàng mà chưa lần nào dám hé răng trách một câu, chỉ biết im lặng và cam chịu. Em ngốc lắm, tôi mãi mãi căm ghét em vì điều đó, sao em không chịu khôn ra một chút, một chút thôi thì có lẽ tôi sẽ dành cho em phần tình cảm dư thừa?

    Em có mắt mà như mù, trên đời này có bao nhiêu người con trai tốt, vậy mà em vẫn đâm đầu vào tôi. Tôi ga lăng, đa tình, sát gái, nhưng em có não đâu mà phân biệt. Tôi cười ngạo mạn khi chinh phục được em. Có gì khó đâu với một tay thợ săn dạn dày kinh nghiệm và một cô nhóc sinh viên mới tốt nghiệp ra trường – một tô phở lạ. Nếu có trách thì em phải tự trách mình thôi, tại em không đẹp đến ngỡ ngàng, không biết đua đòi son phấn, không biết khao khát và giành giật cho mình. Em ngây thơ và non nớt quá.

    Ai đã dạy cho em cái nếp sống cẩn thận và ngăn nắp thế kia? Em thừa hưởng từ đâu cái kiểu lễ phép lúc nào cũng thưa, dạ, cám ơn xưa như trái đất, em noi gương ai mà chu đáo, thận trọng đến lạ lùng? Hình như cái gì thuộc về em cũng vừa vặn, đạt yêu cầu làm tôi phát bực. Tôi không ưa cái cặp kính cận ngu xuẩn trên gương mặt em, nhìn như con mọt sách lâu năm, tôi thích phụ nữ có làn da mịn màng như sứ chứ không phải màu nắng gió miền quê mà lại còn có tàn nhang trên gò má như em. Tôi thích những thân hình phì nhiêu bốc lửa chứ không phải cái kiểu cao ốm thư sinh nhàm chán. Em có gì hay ho đâu mà bọn đồng nghiệp và cả mấy tên tài xế cứ bám riết hoài?

    Em ngớ ngẩn đến tức cười - cô nhân viên bé nhỏ lúc nào cũng nghe lời tôi răm rắp như con rô bốt. Hình như trong lòng em ai cũng tốt, ai cũng lương thiện, em cười thấy sao ấm quá. Nhìn em tập trung như sắp dán luôn bốn con mắt vào màn hình vi tính lúc công việc căng thẳng, mặt em xanh lè tái mét lúc gia đình gặp chuyện mà ngố không chịu nổi. Rồi đến một ngày tôi nhận ra em có nét gì đó thật duyên, không xinh mà cứ muốn ngắm thêm chút nữa. Tôi thích nghe tiếng “Anh” ngọt xớt như con nít của em.

    Tôi ra mặt cảnh cáo cái bọn Sở Khanh đã có vợ con mà vẫn nhá máy rồi nhắn tin làm phiền giấc ngủ em, những người tôi biết rõ là ai mà cái đầu như em chẳng thể nào nghĩ nổi, chỉ biết than vãn rồi đoán già đoán non cùng mấy chị văn phòng. Tôi muốn gõ vào đầu em khi em bị bọn say xỉn lợi dụng nắm tay rồi vuốt tóc mà cứ tưởng là vô ý. Tôi dạy em đừng quá tin ai, nhất là đàn ông, người ta ngọt ngào với em nhưng sẽ không thương em đâu. Tôi dạy em cách phân biệt đâu là chân thành và giả dối, dạy em tất cả những gì cơ bản nhất để em bước vào đời mà không bị ai ăn hiếp hay lừa gạt.

    Trong đầu em hơn 20 năm qua chỉ toàn kiến thức trong sách vở, có quá nhiều yêu thương bao bọc làm em mất luôn sự hoài nghi và tự vệ bản năng. Em quá khờ và ngay thẳng, chắc chắn sẽ bị thiệt thòi. Đôi mắt em nhìn tôi chăm chú như nuốt từng câu, từng chữ, gật gật dạ dạ, có một chút ngưỡng mộ sự từng trải của tôi chăng? Đàn gảy tai trâu, tôi vừa dạy em là đừng tin ai, nhất là đàn ông rồi mà, sao em lại tin tôi? Chắc em phải bị sập bẫy thú vài lần thì mới thấm được những lời tôi nói.

    Tôi có quá nhiều bạn gái để yêu, phụ nữ với tôi ai cũng thế thôi, không bao giờ là đủ. Tôi hơi chán và mệt mỏi với cái liên khúc: “Cưới vợ đi con...”, rồi thì tôi đám cưới, nàng yêu tôi điên dại, biết cách làm vui lòng cha mẹ chồng, có gì đâu mà cần suy nghĩ? Tôi nhìn quanh tìm một nụ cười tinh nghịch, tự nhiên muốn nhìn thấy em, muốn nghe em nói một câu chúc mừng, sao ngày vui của tôi có điều gì không trọn vẹn. Em ngồi đó, giữa hai họ, nhưng đôi mắt chưa một lần ngước nhìn tôi, vậy mà em hay nói muốn biết mặt cô dâu lắm. Em nói rất muốn nhìn tôi mặc bộ đồ chú rể, chắc rất đẹp trai. Những ngày bận rộn với quyết định kết hôn vội vàng, tôi quên mất một người dưng như em, nhưng sao lúc này em lại thân thiết quá?

    Vợ chồng mới cưới thường xuyên bất hòa, lại sống xa nhau làm tôi thấy bực mình. Tôi nghe nói em bị bệnh, càng ngày càng ốm, bàn tay em gân xanh nổi hết lên, việc quá nhiều và quá sức làm em hao mòn thấy rõ, hình như em còn đăng ký học thêm gì đó. Em cứng đầu và rất nhiều hoài bão, em ngẩng đầu lên nhìn tôi cười rồi cúi xuống miệt mài trên bàn phím, em trở nên ít nói và lặng lẽ. Tôi cần sự hài hước bẩm sinh của em làm cân bằng lại những gì đang xáo trộn trong đầu mà sao em khác lạ? Em thay đổi từ bao giờ, từ lúc nghe tôi báo một tin vui? Tôi giật mình, lẽ nào?

    Tôi chưa một lần để ý đến em, tôi quá bận, mải phiêu lưu tìm kiếm ái tình thì thời gian đâu mà quan tâm đến một Nhóc con? Chút sầu trong mắt em ngày tân hôn làm tim tôi chợt nhói. Tôi thường xuyên tổ chức cho cơ quan vui chơi thư giãn, chắc là tôi đang tội nghiệp em, muốn thấy em rạng rỡ như ngày xưa. Tôi và đồng nghiệp ép em uống rất nhiều, em dễ thương lạ, tại sao đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó? Tại sao em đau lòng mà không nói với tôi? Em gật đầu trong vô vọng khi nghe tôi hỏi “Em có thương anh không? Anh muốn em nói thật”, đôi bàn tay em lạnh ngắt, lần đầu tiên tôi ôm em vào lòng, buông em ra rồi biết đâu em sẽ tan biến như mây khói. Chỉ có vậy thôi mà em cố gắng làm ngày làm đêm, bàn giao lại toàn bộ hồ sơ gần như hoàn chỉnh rồi bỏ đi không một tin tức.

    Tôi ghét em, ghét thứ tình cảm hèn nhát đó. Em sẽ sống thế nào trong cái thế giới xa lạ và những con người không quen biết, làm lại từ đầu với một môi trường quá nhiều áp lực, em có đủ sức vượt qua không? Nếu đã thương tôi rồi tại sao lại bỏ tôi đi, tôi lo được cho em mọi thứ, đã hơn một lần yêu cầu em ở lại, nhưng em không có đầu óc, không biết suy nghĩ, em cứ đi. Em đi, ai sẽ dọn dẹp bàn làm việc cho tôi, ai lấy băng keo dán từng sợi dây điện nằm ngổn ngang dưới đất vì sợ chân tôi vướng, ai làm những điều vô bổ phí thời gian đó thay em? Em đi, tôi sẽ bỏ mặc em vĩnh viễn, tôi không đến dự tiệc chia tay cùng em. Em đáng bị trừng phạt.

    Không còn em nữa, chợt nhận ra em có tồn tại trên đời, trong những giấc mơ của tôi ngày một nhiều hơn. Tôi tìm được em chỉ sau 2 tháng, em có thể rời xa tôi nhưng tôi không cho em cái quyền hạnh phúc quá nhanh với một người đàn ông nào khác, tôi phát ớn nghĩ đến những thân hình khô khốc như quái vật sẽ chạm vào em. Em phải là của tôi, của riêng tôi, tôi muốn giữa em và tôi có một sợi dây ràng buộc để em không thể nào quên tôi được. Tôi không cần biết quá nhiều về cuộc sống của em, về những điều em mơ ước, với tôi chiếm hữu em là mục tiêu duy nhất. Em thuộc về tôi rồi thì sẽ lại ngoan như một con mèo, sẽ không bao giờ dám bỏ tôi đi thêm một lần nào, em sẽ không dám quay lưng với tôi vì cái lý do ngớ ngẩn thời cổ đại: “Anh đám cưới rồi”.

    Giọt nước mắt trào ra trên khóe mi em nóng hổi, chuyện gì vừa xảy ra chỉ mình tôi biết được. “Anh cũng sẽ thương em, có được không”, hai tay em chạm vào gương mặt tôi như sợ tôi chỉ là ảo ảnh - một ảo ảnh kinh hoàng. “Khùng quá, anh hứa mà”. Em xiết chặt lấy tôi, không hỏi thêm một điều gì, không cần một câu nói ngọt ngào hay hẹn ước. Tôi có thói quen dùng tiền để xoa dịu mọi thứ, nhiều lần tôi đặt những tờ giấy thơm tho đó vào tay em nhưng em trả lại. Em chưa bao giờ nói cho tôi biết em muốn gì, thích gì và cần gì. Em ngốc quá, sao không nũng nịu hơn, vòi vĩnh hơn để tôi cho em tất cả, để tôi có thể mau chán ghét em, xem em như bao tình nhân đã và sắp có.

    Tôi không cho phép em nhắc đến tên tôi, cấm em để người thứ ba nào biết quan hệ giữa tôi và em, Em gật đầu mà mắt rưng rưng. Tôi muốn thấy em khóc, muốn nghe em hét lên tức tưởi, muốn nhìn phản ứng dữ dội của em, tôi thích vậy - cảm giác đê mê của kẻ đang chiến thắng. Nhưng không, em im lặng, em ngu ngốc chỉ biết gật đầu. Em viết tên tôi trên những quyển truyện thích đọc, nắn nót từng nét thật đẹp, em lén ghi tên mình lên ngực trái tôi khi tôi nằm ngủ, để làm gì thứ trò chơi con nít?

    Cái giây phút bình yên mà em có được bên người em thương chỉ tính từng giờ ngắn ngủi, không lần nào tôi đến thăm em nhiều hơn 3 tiếng, Em không biết cách mừng rỡ ôm hôn tôi, không biết cách làm tôi vui, không biết cách hỏi tôi “Anh nhớ em không”, lần nào câu đầu tiên em nói cũng là: “Em rót nước anh uống. Anh già quá, em cạo râu cho anh nha, mà em không biết cạo râu, trước giờ có cạo lông con heo 2 lần. Em mới mua cho anh cái này, anh mập quá đi”. Em mãi mãi không lớn được.

    Tôi bắt đầu thấy đủ, hài lòng về những gì mình đang có, không còn khát vọng kiếm tìm và phiêu lưu nữa, vậy mà chút tình cảm rơi rớt em góp nhặt, nâng niu cũng vỡ tan khi vợ tôi và những người bên cạnh nhận ra em hiện hữu. Chơi trò xem bói tình yêu gì đó trên mạng xã hội, em viết tên tôi và em ở cạnh nhau, em ngu ngốc không còn từ nào diễn tả. Tôi đã dạy em ra sao, nói em tuyệt đối giữ bí mật sao em không nhớ? Bao nhiêu lời xỉ vả, những ngôn từ chua chát nhất người ta ưu tiên dành phần cho em hết – đứa con gái cướp chồng.

    Từng là bạn thân của em, từng là những đồng nghiệp em yêu quý nhất trong một phút đều quay lưng ghê sợ bản chất xấu xa hồ ly tinh ẩn trong cái vẻ ngoài chân quê thánh thiện của em. Em chưa bị đánh ghen, thân xác em nguyên vẹn là may mắn lắm rồi. Nơi đất khách quê người, em còn lại một mình, tôi không một lần trở lại tìm em, tại em ngu ngốc, em chịu hết. Tôi vừa mới xây dựng một gia đình, sự nghiệp đang thăng hoa như diều gặp gió, tội tình gì để ảnh hưởng vì em?

    Đáng lẽ em phải đến tìm tôi, tát vào mặt tôi hay ít ra là giọt ngắn giọt dài phản ứng một câu kiểu như “tình yêu không có lỗi”, thì em vẫn im lặng với tất cả, với tôi. Người thân đón em về nhà khi phát hiện em bị tổn thương giác mạc, một khoảng thời gian em sống trong bóng tối, tạo hóa như đang đùa giỡn với cuộc đời em vậy. Y tá chăm sóc em hay kể rằng trong những cơn sốt triền miên và hoảng loạn em vẫn gọi “Anh ơi” rồi lặng thinh tuyệt vọng. Em không nhắc với bất kỳ ai về người anh đó hết.

    Ngày bình phục, em quy y cửa Phật. Cuối tuần, cuối tháng vẫn có một cô gái đeo kính cận quỳ trong tịnh xá, em cầu nguyện một điều gì đó, rất thành tâm, em đọc kinh cầu an cho gia đình, cho những người yêu quý nhất, trên những mảnh giấy đó, dòng cuối cùng em viết tên tôi. Em ngu ngốc lắm, tôi đã cấm em viết tên tôi rồi mà, tại sao là tên tôi mà không có tên em? Tôi ngộ nhận, ham vui thôi, em chưa bao giờ là gì trong tôi hết, chưa bao giờ thì em cầu nguyện cho tôi để làm gì? Em có quỳ ở đó thêm một trăm năm nữa cũng có thay đổi được gì đâu, tôi sẽ không thương em, không nhớ em. Em hãy về học cho xong cao học, tìm một việc làm nghìn đô như từng mơ ước, hãy yêu một người biết cách yêu em.

    Trong đêm tối mơ màng, cơn say ngập ngụa, tiếng nói thân thương nào đó lại vọng về: “Anh ơi! Em rất thương anh, thiệt mà, em không bao giờ ghét anh đâu. Anh ơi! Mai mốt em hết sợ lửa sẽ nấu cơm anh ăn một lần. Anh ơi! Anh lăng nhăng vậy, mai mốt lỡ anh sinh con gái bị người ta ăn hiếp lại rồi sao? Anh ơi! Anh ơi!”. Tôi choàng dậy, chỉ thấy vợ đang yên giấc trong chăn ấm nệm êm mà lạnh buốt.

    Nghị
    [/spoil]
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/13
  7. fsi_vietnam

    fsi_vietnam Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    19/7/13
    Bài viết:
    4
    Trên con đường đi cạnh những vách núi, có 2 bố con đang đi dạo cùng nhau, bỗng cậu bé bị vấp ngã, cậu la lên rất to:"AAAAAAAAAA" vách núi vọng lại :"AAAAAAAAA" cậu bé tức giận hét lên:"tôi ghét bạn" có tiếng vọng lại:"tôi ghét bạn", cậu bé lại hét:"tránh xa tôi ra!" phía vách núi cũng vọng lại:"tránh xa tôi ra!" cậu bé mếu máo nhìn bố. Ông ân cần xoa đầu con và nói:"con nghe nhé!" "tôi yêu bạn!"-ông chụm tay và nói về phía vách núi, từ phía xa vọng lại:"tôi yêu bạn!", ông lại tiếp tục:"bạn thật tuyệt vời!", "bạn thật tuyệt vời!" Ông cúi xuống nhìn con trai và nói:" đó chính là cuộc sống, nếu con yêu thương cuộc đời này, yêu những người xung quanh con thì những gì con nhận lại cũng sẽ là yêu thương, còn nếu con chán ghét, nguyền rủa thì con cũng sẽ nhận lại được những điều đó"

    - - - Updated - - -

    hì.mình thấy những câu chuyện của bạn ý nghĩa, trước đây mình rất thích học văn và cũng thích những câu chuyện ý nghĩa như thế này,mong được chia sẻ cùng bạn :)
     
  8. gamethu111

    gamethu111 Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    24/8/13
    Bài viết:
    3
    mấy bài viết trên hay quá, bài nào cũng có ý nghĩa riêng, post tiếp đi mọi người ơi
     
  9. june91

    june91 Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    19/9/13
    Bài viết:
    39
    Học cách kiểm soát nóng giận

    Rất lâu trước đây, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã có một quyết định sai lầm khiến công ty thiệt hại hơn 2 triệu USD. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn.

    Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì.

    Chỉ trừ có một người, đó chính là người ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Người đứng đầu tập đoàn, Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford. Ông tới rất đúng giờ và sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ người chủ của mình.

    Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi bên bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.
    - A, anh đấy hả, Bedford? - Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

    Bedford đáp rằng ông đã biết rồi.

    - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đây vài dòng.

    Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau:

    "Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã viết: 'Những ưu điểm của Bedford'. Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo đó là miêu tả vắn tắt về những việc mà tôi đã làm cho công ty trước đây. Chi tiết hơn còn có cả những số tiền mà tôi kiếm được, nó nhiều gấp 3 lần so với tổn thất lần này.

    Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong thì đó cũng là lúc tôi thấy bớt cáu giận. Tôi không biết thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm mà tôi có thể mắc phải, đó là việc nổi cáu một cách mù quáng với người khác.

    Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi muốn các bạn biết tới nó.

    Vậy đó, cơn giận ko giải quyết được tất cả đâu nhé mọi người! Chỉ trích ai thì cũng nên xét rõ coi điều đó có nên và có phải ko
     
  10. zzMzz

    zzMzz Waiting to respawn GameOver

    Tham gia ngày:
    20/4/08
    Bài viết:
    692

    Rockefeller... Một cái tên quá quen thuộc với dân Mỹ =]. Tuy ông ta lũng đoạn thị trường dầu mỏ. Nhưng sự tài năng của ông ta luôn đi đôi với tiền bạc do ông ta làm nên =|. Một ng` tài giỏi giữa thế kỉ 19 đầu thế kỉ 20

    Cũng như tiền bạc. Ông đã làm biết bao con ng` phải khốn đốn. Ngay cả anh em đều phải chuốt đắng cay từ ông. Nhưng dù gì thì ông cũng là ng` giàu nhất nước Mỹ đầu thế kỉ 20 này. Xin ngã mũ cúi chào một cuộc đời tiếng tăm-tiền bạc-mưu mô và sự tài năng của ông
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/9/13
  11. Tuvandaotao24H

    Tuvandaotao24H Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    16/9/13
    Bài viết:
    2
    Câu chuyện ý nghĩa, cuộc sống là một chuỗi dài ngày học tập và rèn luyện
     
  12. locnamvietco

    locnamvietco Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    15/11/12
    Bài viết:
    0
    qua y nghia, cam on ban da post bai nay len

    - - - Updated - - -

    qua y nghia, cam on ban da post bai nay len
     
  13. hoaidaode

    hoaidaode Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    19/10/13
    Bài viết:
    0
    sống trọn vẹn để chết đi không phải ân hận
     
  14. phunutre

    phunutre Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    21/10/13
    Bài viết:
    5
    Bạn Của Một Vì Sao
    Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?

    Một con đom đóm bay lại gần lấp lánh. Tưởng lầm, khỉ con reo lên:

    - Có phải bạn từ trên trời xuống không? Bạn là một vì sao?

    - Tôi ấy à? - Đom đóm lúng túng giây lát nhưng vốn có tính hiếu danh, nó cũng nhận bừa - ờ đúng, tôi là một vì sao.

    Khỉ con thích thú hỏi tiếp:

    - Nhưng tên bạn là gì?

    Con đom đóm không biết khiêm tốn là gì, thản nhiên đáp:

    - Mọi người gọi tôi Ià Sao Hôm.

    Khỉ con đu mình vui sướng:

    - Chúng ta kết bạn nhé, Sao Hôm? mỗi tối bạn đến chơi với tôi.

    - Được. Nhưng đừng cho ai biết nhé.

    Từ đó, nghĩ rằng mình có bạn là một vì sao sáng, Khỉ con đâm ra xem thường các bạn cũ. Nó chê vượn bạch, chán sóc nâu.

    Vượn bạch rủ:

    - Khỉ con ơi, ta lên núi hái trái đi.

    Dẫu là bạn thân trước đây, khỉ con lạnh lùng đáp:

    - Đừng có mà gọi tôi là khỉ con. Nếu mà anh biết...

    - Biết gì cơ?

    Khỉ con quay mặt đi.

    Sóc nâu tới.

    - Khỉ con ơi, đi xem múa với tớ đi. Đoàn ca múa "Con Công" từ rừng bên mới đến.

    - Hay ho gì xem! - Khỉ con bĩu môi - Một vì sao từng được xem điệu múa nghê thường ở mặt trăng mà còn...

    - Cậu nói gì tớ không hiểu.

    - Bé đầu to đuôi thì hiểu gì!

    Hươu sao gọi:

    - Khỉ con ơi, mình chạy đua đi. Bạn trên cây, tôi dưới đất.

    - Tôi không "chạy". Chuyền khác với chạy, hiểu chưa?

    - Thôi, đừng bắt lỗi nữa. Mình đua đi.

    - Tôi thích chạy đua với ánh sáng hơn. Ai gọi anh là "hươu sao" thế? đã là hươu thì nhất định không phải là sao rồi!

    Khỉ con tin rằng sớm muộn gì mọi người cũng biết nó là bạn của một vì sao vĩ đại.

    Nhưng "người bạn vĩ đại" của khỉ con chẳng hiểu vì sao không đến nữa. Có lẽ ánh sáng chấp chới của nó đã tắt mất trên đời? Hay là nó sợ lộ tung tích mà tự lánh đi?

    Khỉ con chẳng còn ai là bạn nên rất buồn.

    Nó đành tự an ủi rằng mình từng là bạn, lại là bạn rất thân của một vì sao!
     
  15. thegioiso012

    thegioiso012 Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    21/10/13
    Bài viết:
    7
    LUÔN CHỜ EM CÚP MÁY TRƯỚC...
    Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu
    nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai
    người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ
    dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy
    trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói
    lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi
    ấm còn vương lại của giọng nói trong không
    trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương,
    lưu luyến.
    Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh
    chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp
    trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện,
    và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần
    dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu
    thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho
    cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là
    điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là
    khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm
    thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu
    “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên
    tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô
    luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng
    băng lại trong không trung, rồi xuyên vào
    trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như
    người bạn trai mới giống như một cánh diều
    đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể
    níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
    Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau.
    Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô
    gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải
    thoát.
    Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu
    tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng “ngốc” đợi
    nghe cô nói xong câu “Tạm biệt”. Cảm xúc
    đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai
    vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì
    chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt”
    Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó
    gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự
    tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
    Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia
    vọng đến tiếng của chàng trai, “Sao em không
    cúp máy?” Tiếng của cô gái như khản lại, ”
    Tại sao lại muốn em cúp máy trước?”. “Quen
    rồi”. Chàng trai bình tĩnh nói, “Anh muốn em
    cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”.
    “Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy
    nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì.”
    Cô gái hơi run run giọng. “Vì vậy, anh thà
    nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ.”
    Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những
    giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí
    ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng
    hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để
    nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là
    người mà cả đời này cô mong đợi.
    Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một
    chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
     
  16. phunutre

    phunutre Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    21/10/13
    Bài viết:
    5
    những câu chuyện quả thực là những bài học, những thông điệp vô cùng ý nghĩa về cuộc sống và những gì xung quanh chúng ta.
     
  17. vuongthanhbds

    vuongthanhbds Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    26/11/13
    Bài viết:
    3
    hay và ý nghĩa, thanks các bác
     
  18. tinhvoha

    tinhvoha Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    4/12/13
    Bài viết:
    0
    hay quá, vote cho chủ thới nhé Đ
     
  19. dancerfromhell

    dancerfromhell Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    9/12/13
    Bài viết:
    13
    hay thật :D đọc xong cứ như mình trở thành 1 người khác vậy :D thanks thớt
     
  20. cafedang.

    cafedang. Youtube Master Race

    Tham gia ngày:
    26/11/13
    Bài viết:
    0
    uhm hay nha.................................................................................................................................

    - - - Updated - - -

    Thế ah.........................................................................................................................................................................................
     

Chia sẻ trang này